Cao Đài Đại Đạo
Cao Đài
« Cao Đài », is « Cao Việt Thiên Đài »
It’s the True Motherland of Man, of the Human Specie,
It is the highest plane of the Divine Atmosphere,
It is the Real World, without beginning or end,
The World of the Eternal Present,
Where Man had been born;
Where Man will come back one day,
The day when he will have completed with Perfection his Great Experience,
The Experience of God, of the Unity of Life, of the Essential Unity of all things.
So to be Religious is to undertake His True Task,
To be Religious is to do the Experience of God.
Tu hành là Học làm Trời,
Phải nào kiếp kiếp làm Người Thế Gian.
The marvelous thing about this Experience is that Man, far from his original homeland, must realize it in himself, by himself.
The “Cao Đài” in Man must be a Spriritual High Tower, having
For foundations: Will, Pure Will;
For floors: Knowledge and its various degrees, and
For Summit: “True Love”.
The “Cao Đài” thus Realized in Man is the Supra Divine Region of the Soul.
Raised in the middle of the relative world, this Tower of the Absolute, composed entirely of Subtle Essence, is the Emblem of True Glory and True Happiness.
The Divine Teaching thus understood in its Sublimity, it is no longer necessary to manifest the Symbolic Eye, which has been suppressed on the Order of the above, since
“The Eye becomes Spirit, the Divine becomes Man”.
Man must be the Living Symbol of God.
From there, our emblem:
Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản
Chơn Lý Tầm Nguyên Đại Đạo
(In Search of the Cause and Origin of Truth and Life)
Đại Đạo
Đại Đạo là Mối Đầu của Đạo,
nào phải là Cái Đạo Lớn, vì lớn, nhỏ là tại người đó thôi, trong chỗ Thông, Hiểu.
Xét coi Luân Hồi của Đại Đạo (Universal Evolution) có hay không ; thì trước xét coi Đại Đạo do nơi đâu mà phát sanh ? Phát sanh hồi nào ? Sao phải tìm ra làm chi?
Đạo về thời kỳ nầy, Thầy nêu trước mắt:
Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản
Chơn Lý Tầm Nguyên Đại Đạo
Rõ ràng, chỗ nầy đã chỉ dạy cho biết, có Chơn Lý mới Tầm Nguyên Đai Đạo, là cái Mối Đầu của sự Sanh Hóa, mới đặng, nên muốn xét hiểu, phải phăng tìm cái Chơn Nguyên của nó, thì đâu có sai.
Cái Biết về Đạo là cái Biết không bờ bến, không ranh hạng; nên cái Biết ấy về phần cái Biết của Con Người, chớ đâu phải về cái Biết sau khi Con Người có xác thân nầy. Cái xác thân nầy là chổ Linh Hồn mượn đặng gá kiếp trần. Cái thân nầy là cái thân chót của cacác kiếp tiền thân, bởi Chơn Nguơn chưa trọn nên phải xuống đây vậy.
Linh Hồn, Chơn Nguơn bao giờ cũng Thiêng Liêng hượt bát, mà sự gì lại chẳng biết, ngặt tại Cái Người nầy (ego self) cứ theo cảng ngăn che lấp nó hoài.
Linh Hồn của Người vốn là của Trời ban phú.
Trời Biết, tức là Người Biết.
Đạo hóa sanh Trời Đất; vậy sự tìm Biết cái Mối Đầu của Đại Đạo là do Con Người sẵn trong mình có Lương Tri (True Intuition) chớ đâu lấy cái giống biết của đầu óc nầy mà làm gi?
Tiếng Người đây là Người của Trời vậy:
“Người Trời Một Thể Một Ngôi”
Vậy muốn biết Căn Nguyên của Đại Đạo, phải tìm biết Cái Gốc của Người.
Đức Phù Hựu có nói:
“Người sanh bởi Trời; Trời không Người thì Trời nào có”.
Vậy Đạo Hóa Sanh Trời Đất; mà Mối Đầu của Đạo ở đâu?
Thấy có nói:
“Hai chữ Vô Vi mối Đạo Thầy,
Bốn mùa thay đổi cứ vần xây,
Chim bay cá lội hoa đua nở,
Ai thấy thợ nào có để tay.”
Đạo Thầy, Đạo Trời là Đạo Vô Cùng sự Sống.
Điển Vô Vi sanh Nguồn Nguơn Khí.
Nguồn Nguơn Khí hóa thành Đạo.
Thánh Huấn:
Sẵn Lương Tri làm Căn làm Cội,
Bỏ Lương Tri học hỏi đâu xa;
Lương Tri vốn thiệt Thầy Nhà,
Lương Tri báu lạ của Cha sẵn truyển.
Cạn lời Thầy đô hữu duyên,
Chuyển Mê Khải Ngộ kẻo phiền lòng Cha.
Thánh Giáo của Đức Chưởng Giáo Sư Phụ Đại Thiên Tôn:
“Hảy suy xét nhửng lời của Bổn Sư đã phân giải đặng tìm lại món Thuốc Vệ Sanh của Thầy đã ban cho các con, đặng lóng giả thành Thiệt, phòng có về với Thầy; đặng vậy thì Bổn Sư chẳng nài khó nhọc mà vẫn theo dìu dẩn các con.
Các con thường niệm câu: “Chưởng Giáo Sư Phụ”; Bổn Sư cũng rất khen các con không đành quên Bổn Sư, song Bổn Sư cũng rất thương các con, con hiểu viểng vong đâu đâu; không tự đem sự hiểu biết của mình cho Sâu Nguồn.
Các con có biết đâu “Chưởng Giáo Sư Phụ” là thay thế Thầy, làm thầy mà là làm Thầy cho mình chớ chẳng phải làm Thầy cho ai đặng.
Thầy nơi mình các con, vốn là Lương Tri của Thầy đã phú giao cho các con. Các con phải Nhìn Nhận Thầy nơi đây cho hoàn toàn trước đã; thì Bổn Sư mới chắc dìu dẩn các con đặng vậy.
Các con hảy nhớ, Nhớ lấy, Nhớ cho Sâu Nguồn, thì các con sẻ đặng Thầy ban ơn cho!”
Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Sư Tôn
Thánh Giáo:
Thầy mở lớp học đường sơ giảng,
Giảng cho con một đoạn Ðạo Trời;
Ðạo Trời có Một không hai,
Ðạo là Sự Sống cứu người thế gian.
Ðạo không đợi cãi đợi bàn,
Ðạo lo giãi cứu cái màng Người Ta. (141)
Trời có Một thì Ta có Một,
Có Ta rồi nên cột có Người;
Người nên, Ta được thảnh thơi,
Ta Người chung hiệp Một Trời nào ba,
Ta Người nếu rẻ nhau ra,
Ta Người chia rẻ quỉ ma chen vào. (142)
Bỏ “Cái Ta” thì nào có quỉ,
Còn “Cái Người” củng bị cái ma;
Quỉ ma cũng tại Người Ta,
Ta Người chung Một, quỉ ma tàn-hình.
Ðừng rằng: Ta trọng Người khinh,
Khinh thanh, trọng trược, tại mình rẻ chia. (143)
Thầy sơ giảng một tia Chơn Lý,
Con đêm ngày suy kỹ nghiệm cang;
Phân minh tà chánh rõ ràng,
Nghiêm tường mới hết nghi nan Ðạo Ðài.
Cao Ðài có một không hai,
Ðaì cao nêu vọi nhắm sai nghi lầm. (144)
Tam Kỳ
Third Amnesty
The Three Amnesties
On the occasion of this 3rd Amnesty, to save humanity, the Master recalled in his Revelations, that the Evolution of the “Đại Đạo” or the Creation includes Three of these Amnesties:
In immemorial times, in prehistoric times or in antiquity (Tam Hoang – Ngũ Đế) He pardoned humanity by granting man:
I – The first Amnesty
He sent for their Redemption Three Teachers Di Đà, Thái Thượng, Phục Hy, representing the three branches Phật, Thánh, Tiên to bring humanity the Words of Truth, and to lead his sons back in the Way of Salvation, the Eternal Life.
Nối Nhơn Hoàng đổi thay Thánh Ý,
Mến hồng trần quên nghĩ Ngọc Kinh,
Tánh phàm chen lộn vào mình,
Thất tình lục dục biến thành quỉ vương,
Cửa nhà nấu nướng điễm trang,
Trau giồi xác thịt, quên đàng Thiêng Liêng. (210)
Muốn cho trẻ có duyên trở lại,
Thầy phải sai ba phái Nhứt Kỳ;
Di Ðà, Thái Thượng, Phục Hi,
Giáng trần phổ độ duy trì Ðạo Cha.
Thái Thượng sửa tánh phàm tà,
Phục Hy hoạch quái, Di Ðà giác mê. (211)
Nước non bồi bổ tinh thần,
Ngươn Chơn ung đúc bổn căn trau giồi.
Ðạo thông sẽ trở về Trời,
Cùng Cha sum hiệp đời đời an vui. (213)
II – The Second Amnesty
Another time, towards the 6th century before our epoch, to save humanity, always bogged down in material mud, He granted the Second Amnesty by revealing to man in the form of the Four Instructors sent to Earth, three of them for Asia, and one for Europe. They embodied the Spirit of Truth. These God Representatives were:
Thích Ca, Lão Tữ, Khổng Tữ, Gia Tô
Listen to the Master’s Words:
Nhìn thấy trẻ dương trần Thầy ngán,
Chẳng còn chi rằng đáng con Thầy;
Biết sao cho được giải khuây,
Nhị kỳ phổ-độ Thầy rày phaỉ sai.
Bởi thương các trẻ miệt mài,
Trần gian aõ mộng lại hoài Chơn Ngươn. (219)
Hoá bốn phách chẳng sờn lao khổ,
Trắng vàng đen phổ độ cã ba;
Ân kia trước có Di Ðà,
Nay cho tái-thế Thích Ca giáng phàm.
Thái Thượng hoá kiếp Lão Ðam,
Truyền Kinh Ðạo Ðức nơi Hàm Cốc Quan. (220)
Kế Châu cho giáng Tố Vương,
Ân cần lập kỹ trần cương dạy dời. (221)
Nơi Tây bộ nhiều lần Ðạo mở,
Quỉ vương thường phá vỡ Ðạo nhà;
Phaỉ sai Con Một cuả Cha, (Jesus Christ)
Máu hồng chuộc tội cã và thế gian. (222)
This time again, humanity has lost sight of its Heavenly Origin and departs from the Way of Good and from fraternal Love.
III – The Third Amnesty
By the Third Amnesty, God the Savior reveals Himself to us, to decree the General Pardon, to show us the Way of Salvation that is within us, to allow us to redeem ourselves before the Last Judgment because He predicts at the same time a profound upheaval, a cataclysm (Ngũ Lôi Hỏa Kiếp).
Con đã dại Thầy yên sao được,
Kíp Ngủ Lôi kế dượt gần đây;
Nếu con tránh được buổi nầy,
Mới được chầu Thầy, cực lạc tiêu diêu.
Nếu con ma quỉ tinh yêu,
Ngủ Lôi hoã kiếp diệt tiêu linh hồn. (226)
Muốn cho con được tròn tỉnh ngộ,
Ðệ Tam Kỳ Phổ Ðộ phải ban;
Xét coi cả coỉ Dinh Hoàng,
Có Châu Nam Thiệm Hồng Bàng khá khen,
Một lòng Ðạo Ðức tập rèn,
Ít mê vật chất đê hèn như đâu. (227)
Tuy chưa Rõ nhiệm mầu Ðạo Ðức,
Song có lòng kỉnh Phật thờ Trời;
Lịnh sai Tiên Thánh các nơi,
Giúp người lầm lạc phục hồi bổn sơ.
Phổ-thông dụng báu huyền cơ,
Khải thông Ðại Ðạo trên bờ Nam Bang. (228)
Thầy thương xót một bầy con dại,
Kiếp “ngủ lôi” hiện tại đương giàng;
Thầy thương, Thầy dạy, Thầy than,
Mong cho con chớ ngổ ngang lời Thầy.
Ví bằng kiếp số đến ngày,
Ăn-năn đã muộn kêu Thầy uổng công. (233)
The unchangeable Justice of God would no longer tolerate any of his creatures to ignore Him and work against His Laws of Love, Perfection, Creation, and Life.
Eternal Evolution requires the Elimination of unclean elements, a Renewal: It is now the end of one Cycle, before the advent of another one, better. It will be a new Epoch that is brewing and coming.
« Chẳng hiểu chữ Sắc Không, Không Sắc,
Chẳng thông câu Không Có, Có Không,
Giam vào « Vô Để Lao Lồng »
Chờ ngày « Phán Đoán Đại Đồng Thế Gian »
The Establishment of this 3rd Amnesty includes three stages or preparatory periods, the purpose of which is to select the chosen ones and to test the conscripts.
At Initiation, the Divine Teaching is revealed during each Period, in a very detailed, very wise and perfect way as all that comes from the Master. It is progressive to gradually bring up the Elected little by little according to their spiritual perfection, to the different existence planes of the Inner Life and the Universal Life.
The counsels, the strict reprimands, the tests like the encouragements and rewards, have been so judiciously distributed by the Auguste Master.
